Breaking

1 / 3
Caption Text
2 / 3
Caption Two
3 / 3
Caption Three

Wednesday, December 20, 2023

MẶT TRĂNG và ĐỒNG XU. –2

 MẶT TRĂNG và ĐỒNG XU. – Tiếp theo.

Họa sĩ Đần mặt rất đần cố thuyết phụ vợ để mang Lân – họa sĩ có tài nhưng xấu tính – về nhà chăm sóc, vì anh ta đang ốm thập tử nhất sinh.
Vân kiên quyết phản đối, bởi trong số bạn bè của chồng, cô cực kỳ căm ghét Lân, một gã xấu tính, thô lỗ, ngạo mạn và không thèm quan tâm đến bất kỳ ai bao giờ. Nàng bảo chồng “ Anh nghĩ xem, nếu anh đau yếu thì liệu lão ấy có buồn động ngón tay giúp anh không?”
Anh Đần tốt bụng bảo “ Anh có em chăm sóc rồi, thành thử không cần thiết! Còn anh ấy một thân một mình, ngoài ra, anh thì quan trọng gì đâu! Cưng ơi, ông ấy là thiên tài! Anh ước mình có được nó nhưng không thể! Anh tôn vinh nó với cả tâm hồn anh, với anh, nó là điều kỳ diệu nhất trên đời này! Nó là gánh nặng cho người có nó! Bởi vậy, với thiên tài ta phải khoan dung và kiên nhẫn”
Quả nhiên, anh họa sĩ Đần tốt bụng này nói rất hay và rất đúng về thiên tài, nhưng các bạn thiện lành của tôi, đừng có bao giờ nói những điều đúng với vợ mình.
Sai lầm tai hại của anh Đần chính là tự hạ mình và ca ngợi thằng khác với vợ! Đkm, mình có bất tài thật thì cũng phải nhồi vào đầu vợ niềm tin rằng, mình có tài, vậy thôi, thiên tài ở đâu kệ mẹ nó, với vợ, mình là thiên tài nhất quả đất.
Và, sai lầm nghiêm trọng nhất của họa sĩ mặt đần, là nhắc lại chuyện cũ của vợ, rằng
“ Em từng gặp khó khăn và mong chờ ai đó đưa tay ra giúp mình, sao giờ em lại từ chối giúp đỡ một người như vậy”
Đần đã kể công, và đó là điều tối kỵ!
Bạn có thể giúp đỡ ai đó, vì tấm lòng của bạn đòi hỏi bạn làm việc đó, sau đó hãy quên ngay việc mình làm. Sự nhắc lại, sự kể công sẽ gây ra hậu quả khó lường, bạn sẽ trở thành đối tượng bị căm ghét thay vì mang ơn, hãy nhớ điều đó.\
*
Hôm sau Đần đưa Lân - đang ốm rất nặng sắp chết – về nhà và Vân giữ đúng lời hứa với chồng, giúp Đần chăm sóc người bệnh với thái độ tận tình và nhẫn nại.
Đần thậm chí bỏ hết công việc vẽ vời sáng tác, chỉ tập trung vào chăm sóc Lân. Anh mời bác sĩ giỏi đến khám, tự mình bỏ tiền mua những loại thuốc quí nhất đắt nhất cho Lân uống, rồi cũng tự mình đi chợ mua những đồ ăn thật ngon để vợ chế biến bồi dưỡng cho Lân.
Đành rằng, họa sĩ mặt đần khá sung túc vì bán được nhiều tranh, nhưng chưa sung túc đến mức thừa tiền để phung phí, vậy mà, anh lại rất phung phí trong việc mua thức ăn thật đắt tiền, những thứ hoa quả ngoại nhập từ mỹ, từ úc... chỉ để phục vụ cái khẩu vị oái oăm của Lân, rồi dỗ dành ông ta ăn như dỗ dành trẻ nhỏ. Hầu như Đần không để tâm đến sự thô lỗ, cáu kỉnh của Lân.
Nhưng, nếu sự tận tụy của Đần có thể được giải thích bằng lòng tốt vốn có của anh, với sự ái mộ thiên tài của anh đối với Lân, thì thái độ của Vân mới thật đáng ngạc nhiên.
Vân hầu như không còn biểu hiện gì làm cho người ta nhớ rằng, trước đây chị đã phản đối kịch liệt thế nào, rằng chị từng căm ghét và ghê tởm Lân thế nào. Chị tận tình chia sẻ công việc với chồng, sắp đặt giường ngủ, thay ga, giặt giũ cho người bệnh... với thái độ chân thành mẫn cán.
Có người thắc mắc về thái độ đó, chị chỉ mỉm cười hiền lành và giải thích, chị từng làm giúp việc, từng làm y tá.v.v.. những việc này chị quen rồi. Hầu như không còn dấu vết nào về thái độ căm ghét trước đây. Thậm chí có đêm chị cùng chồng thay phiên nhau thức trắng để canh chừng để theo dõi trạng thái của Lân.
Có người hỏi Vân “ Chị còn ghét ông ta nhiều như trước đây không?” Vân đáp “ Còn hơn nữa là đằng khác. Ông ấy vẫn là người đáng ghê tởm nhất trên đời!”
*
Chừng hơn tháng sau, nhờ được chăm sóc đúng cách và được tẩm bổ thường xuyên, Lân dần hồi phục, mặc dù thân hình chỉ còn da bọc xương, nhưng, thần thái bắt đầu trở lại tinh anh. Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài tiều tụy và thái độ vẫn cộc cằn thô lỗ ấy là một sức mạnh tinh thần kỳ lạ, đúng như họa sĩ mặt Đần đã linh cảm và đánh giá được, đó là nơi ẩn chứa của những vị thần, và cả ma quỉ.
Và khi phát hiện ra Đần có quả xưởng vẽ rất hoành tráng, Lân vồ lấy bút và vẽ...
*
Thêm một tháng nữa trôi qua mau qua mau...
Một người bạn gặp Đần lang thang ngoài phố thì rất ngạc nhiên, hỏi Đần đi đâu một mình, dạo này không vẽ với gì nữa à.v.v.. Đần bảo, Lân đã chiếm xưởng vẽ của anh. Bạn lại hỏi, thằng Lân đấy nó khỏe như hùm rồi, cậu phải tống cút nó ra khỏi nhà đi chứ. Đần lắc đầu bảo, anh ấy chưa khỏe hẳn đâu, nên chưa thể về phòng trọ được.
Bạn lại hỏi, nhưng nếu vậy thì hai người cùng vẽ trong xưởng cũng được, xưởng vẽ của cậu rộng đủ chỗ cho cả chục người, ngoài ra, có hai người cùng làm việc chuyện trò cũng vui chứ?
Đần lại nói với vẻ hiền từ đến mức ngớ ngẩn rằng, Lân không thể làm việc với bất cứ ai trong xưởng. Khi vẽ anh ấy chỉ muốn một mình vì vậy, Đần mà vào là Lân đuổi ra.
Người bạn phát cáu bảo, nhưng đó là xưởng vẽ của cậu, là nhà của cậu, nó là thằng ở nhờ, nó được cậu cưu mang lúc ốm đau, giờ nó khỏe rồi nó phải biết ơn cậu và phải tự mà cút chứ? Hay để tôi giúp cậu, tôi đến và tống cút hắn hộ cậu!\
“Không! Tốt nhất là anh đừng làm gì cả!”
Đần nói với bạn như vậy, với vẻ hiền lành và cam chịu!
Giờ thì các bạn thiện lành đã nhận thấy một điều rằng, lòng tốt quá mức, hiền lành quá mức, cũng trở nên đáng ghét chưa? Và tốt và hiền đến mức nào thì đủ, mức nào thì quá?
*
Thêm một tháng nữa qua mau qua mau...
Đần vẫn bị tống cút khỏi xưởng vẽ của mình mỗi khi Lân vẽ, và sự chịu đựng của anh đã tới giới hạn. Đần quyết định nói chuyện với Lân, vào buổi tối sau bữa ăn, rằng giờ anh đã khỏe hoàn toàn, anh nên về lại nơi ở của anh, bởi tôi cũng cần xưởng vẽ vì tôi cũng là họa sĩ, mà xưởng vẽ vốn của tôi.
Lân cười hềnh hệch, nụ cười diễu cợt và khinh bạc “ Ok, đi thì đi thôi”, rồi Lân thu dọn đồ, thật ra chỉ có mấy bộ quần áo rồi xin Vân quả túi nilong để đựng, thật vãi đái với quân bựa vừa buộc túi nilon vừa huýt sáo rất sáng khoái.\
Và điều khiến Đần không ngờ, thậm chí sốc nặng, ấy là Vân cũng xách một quả túi đựng vài bộ quần áo của mình, đi ra cùng Lân, với tuyên bố:
- Em sẽ đi cùng anh ấy! Anh thân mến! Em không sống với anh được nữa!
Đần gần như đột quị vì đau tim, nhưng người hiền và tốt và ngu thì không dễ chết, anh hổn hển khóc mếu:
- Thế nghĩa là sao hả em?
- Là em yêu anh ấy chứ sao nữa!
Hết mẹ kỳ 2
Muốn nom tiếp thì thả lai đông đông vào, tôi biên tiếp, không thì thôi!
Ảnh Vân do Đần vẽ ( chôm trên mạng)
No photo description available.
All reactions:
844
55 comments
4 shares
Like
Comment
Share

No comments:

Post a Comment