Breaking

1 / 3
Caption Text
2 / 3
Caption Two
3 / 3
Caption Three

Wednesday, December 20, 2023

MẶT TRĂNG và ĐỒNG XU.1

 MẶT TRĂNG và ĐỒNG XU.

1 - Blanche Strove – gọi mẹ là Vân cho thuận môi vén nhé – Là một gái quê xinh đẹp hiền lành, nàng làm giúp việc cho gia đình một đại gia quí tộc giàu có và thế lực ở thủ đô Pari hoa lệ. Một ngày đẹp trời nàng bị thiếu gia công tử con trai của đại gia ấn mẹ vào góc bếp làm nhát từ phía mông và nàng có mang. Tất nhiên, thiếu gia trở mặt và nàng bị tống cút sa thải khỏi dinh thự.
Bơ vơ không nhà cửa với quả bụng lùm lùm, nàng không dám về quê. Vì quá đau khổ và nhục nhã, nàng toan tìm tới sông Sen tuẫn tiết. Đúng lúc đó, nàng gặp Dirk, gọi mẹ là Đần cho thuận môi vén nhé.
Đần là một họa sĩ không nhiều tài năng nhưng thành đạt, tranh anh bán khá chạy, mặc dù chúng chỉ là loại tranh tầm phào, thiếu cá tính nhưng nuột nà và hợp thị hiếu bình dân. Vì bán được nhiều tranh nên cuộc sống của Đần khá sung túc. Anh có nhà đẹp, xưởng vẽ to và xèng nong rủng rẻng.
Đần lại khá xấu trai, nhưng ưu điểm của anh là tốt bụng, một chàng trai tốt bụng đến vô biên. Hình như, trong nghệ thuật, những người nhiều lòng tốt thường là những người ít tài năng.
Đần vốn cũng là khách của gia đình quí tộc nọ - nghệ sĩ hay đánh bạn với các đại gia – nên biết Vân. Gặp Vân lang thang trong cơn tuyệt vọng, Đần đưa Vân về nhà chăm sóc rất chu đáo, giúp vân đẻ đái đàng hoàng. Đứa bé sinh non và chết sau đó vài tháng.
Trong thời gian chăm sóc Vân, Đần thổ lộ rằng anh yêu Vân từ lâu, anh ngưỡng mộ nhan sắc của nàng và nếu nàng không chê anh, hãy làm vợ anh.
Cảm động và biết ơn lòng tốt của Đần, vả lại, thấy cuộc đời mình không còn bấu víu được vào đâu, Vân nhận lời lấy Đần.
Từ đó, Vân trở thành người vợ ngoan hiền của Đần. Khách khứa bạn bè của Đần đến chơi đều chứng kiến cảnh Vân chu đáo từ ấm trà đến thiết kế món nhậu, tác phong dịu dàng, ngôn từ lễ độ, răm rắp vâng lời chồng. Ai nấy đều khen Đần gặp may, bởi xét bề ngoài, Vân và Đần là cặp đôi quá chênh lệch.
Đần rất tự hào về Vân, và trong thâm tâm, anh không chỉ yêu và coi Vân là vợ, với anh, nàng là nữ thần. Anh sùng bái và ngưỡng mộ vợ mình. Anh coi việc anh đưa được Vân với quả bụng chửa về nhà hôm ấy là một sự may mắn và luôn biết ơn số phận vì việc đó.
Nhưng, các bạn môi vén hãy thận trọng!
Một người vợ ngoan hiền, phục tùng chồng tuyệt đối, vẫn chưa chắc chắn đó là người vợ yêu chồng đâu nhé. Rất có thể nàng làm tất những việc đó chỉ bởi bản tính nàng vốn dĩ ngoan hiền, nàng đảm đang vì có thâm niên làm giúp việc, và nàng coi việc phục tùng chồng là bổn phận, bởi lòng biết ơn mà thôi!
2 – Trong số bạn bè của Đần có họa sĩ Storiclan – gọi mẹ là Lân cho thuận môi vén nhé – là một họa sĩ hoàn toàn chưa có tiếng tăm gì, một gã đói thối mồm, lười nhác. Lân thỉnh thoảng đến chơi nhà Đần chỉ để vay vài sọi mua thức ăn qua ngày. Đôi khi Lân đi làm bốc vác, kiếm đủ tiền ăn lại nghỉ. Giới họa lâm chả ai quan tâm đến Lân, trừ Đần.
Dù là họa sĩ ít tài năng nhưng Đần lại có biệt tài nhìn ra tài năng của kẻ khác. Chỉ cần xem vài bức tranh của Lân, Đần nhận ra ngay gã là một tài năng lớn, thậm chí là thiên tài. Anh tâm sự với một người bạn rằng, tôi cố gắng cả đời thì cũng không tạo ra một nét bút như nét phẩy bừa của hắn. Hắn là thiên tài bẩm sinh và tôi chắc chắn rằng, một trăm năm sau, hậu thế nhớ tên tôi chính vì tôi từng là bạn của hắn,
Nhưng, như đã nhận xét ở trên, những nghệ sĩ quá tốt bụng thì tài năng lại trung bình, còn những tài năng lớn thì ôi thôi, xấu xa kinh khủng.
Nói Lân ích kỷ cũng không đúng lắm, vì người ích kỷ là người chỉ nghĩ đến mình. Lân không nghĩ đến ai hết, kể cả chính mình. Hắn không quan tâm đến ai, không có trách nhiệm ngay cả với gia đình hắn. Hắn trọ trong một phòng trọ tồi tàn nhếch nhác, nhưng hắn không bận tâm tới điều đó. Có lần, Đần đến thăm hắn, thấy hắn nằm trên chiếc giường bẩn thỉu, lại gãy chân nên cập kênh, Đần bảo nằm thế này mà ngủ được à, để tôi kiếm cho anh cái giường khác. Lân bảo, cút mẹ nhà anh đi, để tôi yên. Tôi thấy ổn sao anh lại thấy không ổn nhỉ?
Cuộc sống thiếu thốn, đói khổ, nhếch nhác mà hắn cứ tỉnh bơ. Và rồi một ngày hắn lăn ra ốm, ốm rất nặng.
Đần đến thăm, chứng kiến cảnh Lân gần như thoi thóp, lòng tốt của anh trỗi dậy, anh thấy không chỉ muốn giúp Lân, mà trách nhiệm còn lớn hơn vì Lân là một tài năng, anh kính trọng tài năng, và Đần muốn đưa Lân về nhà mình để có điều kiện chăm sóc, cứu chữa cho Lân.
Tất nhiên, Lân vẫn chửi rủa, cau có, rằng tao không cần, cứ để tao yên, nhưng Lân dứt khoát thực hiện điều mà lương tâm anh đòi hỏi. Phải giúp Lân.
Tất nhiên, trước khi đưa Lân về, Đần phải hỏi ý kiến vợ.
Lần đầu tiên Vân phản đối quyết liệt ý định của chồng. Nàng bảo, em sẵn sàng nghe theo anh mọi việc trừ việc này. Anh có thể giúp đỡ bất kỳ ai, trừ người này. Anh hãy ra đường, tìm bất cứ đứa trẻ ăn mày nào, hoặc người lang thang cơ nhỡ nào, dù họ bị bệnh hủi, mang về đây em sẽ chăm sóc tận tình, không e ngại, nhưng với người đàn ông này thì không bao giờ!
Đần rất ngạc nhiên vì thái độ của Vân. Anh hỏi lý do, Vân bảo đây là người đàn ông thô lỗ đáng ghét, thậm chí đáng sợ. Anh mang hắn về là mang họa về. Em chắc chắn đó là tai họa, không thể lường được! Hãy cho hắn tiền, hãy đưa hắn vào nhà thương... hãy làm mọi thứ, trừ việc đưa hắn về nhà này.
Nhưng Đần không chấp nhận việc đưa Lân vào nhà thương, anh muốn được tự tay chăm sóc Lân. Anh nói, với Lân không chỉ là tình thương mà là trách nhiệm với một tài năng lớn, he he... đúng là đồ đần nhỉ?
Dù Vân phản đối quyết liệt và cảnh cáo rằng, đó là hiểm họa thì Đần vẫn cố thuyết phục Vân đồng ý, sau cùng, thấy Vân quá kiên quyết, Đần đành kể chuyện cũ:
“ Người ta có lúc khó khăn tuyệt vọng và cần bàn tay giúp đỡ, cũng như em, em cũng từng có lúc khó khăn tuyệt vọng và mong có bàn tay giúp đỡ, đúng không”
Vân sầm mặt xuống, da tái nhợt. Nàng đột ngột thay đổi thái độ, rất nhẹ nhàng:
- Được, anh mang ông ta về đây, em hứa sẽ chăm sóc ông ấy tận tình.
Đần mừng húm, rối rít cảm ơn vợ, mà không biết rằng, đúng như Vân cảnh báo, tai họa đang chờ anh ta, họa sĩ mặt đần.
Đần đã phạm sai lầm chết người, ấy là kể công, đồng thời chạm vào nỗi đau thầm kín của Vân.
Hết kỳ 1 – Còn nữa nhé!
P/S: Đây là kiệt tác “ Mặt trăng và Đồng xu” của văn hào Anh Sommerset Maugham, tôi biên lại theo giọng mõm vẩu để các anh chị môi vén thưởng lãm, nếu muốn biên tiếp thì thả lai nhiều nhiều vào, không thì thôi!
Tranh Vân đang ngủ do Đần vẽ ( chôm trên mạng)
No photo description available.
All reactions:
837
65 comments
1 share
Like
Comment
Share

No comments:

Post a Comment