Breaking

1 / 3
Caption Text
2 / 3
Caption Two
3 / 3
Caption Three

Wednesday, December 20, 2023

MẶT TRĂNG và ĐỒNG XU – 3

 MẶT TRĂNG và ĐỒNG XU – 3

Kỳ trước kể đến đoạn họa sĩ Đần, vì đã đến giới hạn không thể chấp nhận được, mới về nói thẳng với Lân, rằng đây là nhà tôi, xưởng vẽ của tôi, tôi chăm nom ông lúc ốm thôi, giờ ông khỏe hẳn rồi thì mời ông biến.
Lân cười nhạt, bảo “ Ok, biến thì biến” và dọn đồ.
Nhưng Đần choáng váng đến kinh hoàng khi người vợ anh hết mực yêu thương chiều chuộng, người anh coi như thần thánh, vốn không chỉ xinh đẹp nết na hiền thục mà cũng vô cùng tôn trọng anh, bỗng dưng cũng dọn đồ và tuyên bố đi theo Lân.
Đần không thể tin nổi, anh đau đớn đến phát khóc, anh lao tới ôm chặt lấy vợ và gào lên rằng em sao thế, em tỉnh lại đi, nhưng nàng Vân xinh đẹp hất anh ra, yêu cầu anh chớ có đụng đến nàng. Đần vẫn cố thuyết phục vợ, rằng anh yêu nàng say đắm thế nào, rằng chúng ta đã từng tình cảm thắm thiết ra sao, rằng anh dành trọn trái tim cho nàng, rằng chúng ta từng hạnh phúc biết bao, rằng anh không hề giận nàng, không hề trách móc nàng, chỉ cần nàng ở lại, vợ chồng mình lại như xưa ... như xưa...
Vân lúc này như người khác, nàng bình thản nghe Đần thổn thức trình bày một hồi, và với vẻ mặt hoàn toàn dửng dưng, nàng nói:
- Đần ạ! Làm ơn để tôi ra đi cho êm thếm! Tôi đã yêu anh Lân mất rồi, từ giờ anh ấy đi đâu, tôi theo đó!
Đần đau đớn tột cùng, nước mắt giàn dụa, cố phân tích cho vợ hiểu:
- Nhưng em phải biết rằng ông ta sẽ không bao giờ làm cho em hạnh phúc được. Vì lợi ích của em, em đừng đi. Em không biết rõ cái gì đang chờ em đâu! Anh ta đói thối mồm!
Vân vẫn bình tĩnh và lạnh nhạt:
- Đó là lỗi tại anh! Chính là anh đã cố nài đưa anh ấy đến đây! Nhớ không?
Lúc này Đần quay sang nhìn Lân, gã họa sĩ mất nết vẫn dửng dưng chứng kiến màn bi lụy của Đần và thái độ lạnh lùng của Vân, và Đần bấu lấy Lân van vỉ:
- Anh Lân! Hãy thương cô ấy! Vì tình nghĩa tôi từng cứu giúp anh, anhkhông thể để cô ấy làm điều điên rồ như vậy được!
Gã họa sĩ khốn kiếp nhếch mép, cũng với vẻ rất bình thản, trả lời:
- Cô ấy có thể làm điều cô ấy muốn, cô ấy là phụ nữ trưởng thành rồi, đúng không? Và tôi cũng đâu có bắt buộc cô ấy phải đi theo tôi?
Đần bối rối chưa biết nói sao thì Vân lại xen vào.
- Tôi đã lựa chọn rồi! Để tôi đi!
Sự bình thản đến tàn nhẫn của Lân khiến Đần phát khùng, một người hiền lành, tốt bụng như anh mà phát khùng thì trở thành liều lĩnh đột ngột.
Đần lao vào Lân, và, chỉ thấy Lân lảo vài bước, mặc dù mới ốm dậy nhưng Lân to và khỏe hơn Đần nhiều. Chả hiểu làm thế nào mà Đần ngã quay cu chiêng ra giữa nhà.
Trong khi Đần lồm cồm bò dậy một cách thảm hại, anh vẫn ngước nhìn vợ, và Vân đứng đó nhìn anh hoàn toàn thản nhiên, lãnh đạm. Thật nhục vãi!
Đến đây thì tôi khuyên các bạn điền ông, rằng khi điền bà hết tình thì nó rất nhẫn tâm. Lúc ấy, dù lòng dạ có tan nát, trái tim có ứa máu, thì vẫn phải làm bộ ngạo nghễ mà chấp nhận tình huống, chứ đừng cố níu kéo nài nỉ làm cái đéo gì, chỉ thêm đau đớn mà thôi!
*
Chàng họa sĩ Đần tốt bụng của chúng ta đã nhận thấy hoàn cảnh bi đát của mình, và anh hoàn toàn bất lực, anh òa khóc như đứa trẻ. Than tôi! Anh nghĩ ai đó sẽ đứng về “ phe nước mắt” ư? He he...
Anh khóc và Lân - kẻ anh từng hết lòng cứu giúp – và vợ anh – kẻ anh từng hết lòng yêu thương, thản nhiên đứng nhìn.
Và anh vừa khóc vừa kể lể:
- Em thân yêu, sao em có thể tàn nhẫn đến thế?
- Tôi không tự chủ được, Đần ạ! – Vân trả lời.
- Nhưng anh đã tôn thờ em như chưa từng có người đàn bà nào được tôn thờ như vậy! – Đần thổn thức nức nở - Nếu có điều gì anh đã làm em phật lòng, sao em không nói ra cho anh biết, chắc anh đã sửa chữa rồi. Anh đã làm tất cả mọi việc anh có thể làm được cho em mà.
Lân nhìn Đần khóc thì lầu bầu “ Èo sốt ruột vãi” rồi gã đi ra cửa.
Vân cũng im lặng, mặt không đổi sắc, lấy áo choàng và đội mũ, đi theo Lân.
Lúc này, Đần nhận ra, chỉ một thoáng nữa thôi là vợ anh sẽ đi mất, anh chồm dậy lao theo cô, chắn trước cửa và, vứt mẹ cả tự trọng, anh quì xuống trước mặt Vân.
- Ôi, đừng đi em yêu! Anh không thể sống không có em được, anh sẽ tự sát mất. Nếu anh đã làm điều gì khiến em bực mình, anh xin em tha lỗi cho anh. Hãy cho anh một cơ hội nữa. Anh sẽ cố gắng hơn nữa để em được hạnh phúc!
Vậy là Đần, từ một người chồng chỉ biết yêu thương bao bọc vợ, bỗng dưng trở thành có lỗi, mà chả hiểu là cái lỗi đéo gì, khổ chưa.
Vân vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng:
- Đứng dậy đi anh, đồ Đần! Anh đang biến mình thành lố bịch đấy!
Đần lảo đảo đứng dậy, nhưng vẫn chặn cửa không cho Vân đi;
- Nhưng em đi đâu bây giờ ? Em có biết chỗ ở của thằng đấy nó như thế nào không? Nó là cái ổ chuột, ổ chó, không phải chỗ ở của con người! Em không thể sống ở đó được! Ở đó thật khủng khiếp!
- Ổ gì cũng được! Nếu tôi không lo, thì không hiểu tại sao anh phải lo chứ?Tôi đã quyết định dứt khoát rồi. Không có điều gì anh nói làm tôi thay đổi đâu.
Đần nghẹn ngào đặt bàn tay lên chỗ trái tim chừng như để xoa dịu nhịp đập đau thương.
- Anh sẽ không xin em thay đổi ý định của em, nhưng anh muốn em lắng nghe anh một chút nữa. Đây là lần cuối cùng anh xin em. Em phải có lý trí một chút chứ. Em biết rằng em không thể sống bằng không khí được, đúng không. Gã Lân đó không có lấy một xu dính túi! Em sẽ phải chịu đựng những thiếu thốn khủng khiếp nhất. Em có biết tại sao hắnta lại bình phục quá chậm như vậy không? Lúc ấy hắn ta gần như chết đói! Hắn kiệt sức vì đói ăn, em hiểu không?
- Tôi biết! – Vân bình thản đáp -Tôi có thể kiếm tiền và locho anh ấy! Tôi sẽ đi xin việc làm!
Đần kinh hãi đến không thể tin nổi
- Anh nghĩ chắc em điên rồi. Anh không biết việc gì đã xảy ra với em nữa!
Vân nhún vai bỉnh thản:
- Nói xong chưa, tôi đi được chưa?
Lúc này Đần hoàn toàn tuyệt vọng, anh nhìn căn nhà ấm cúng, nơi từng ghi dấu tình yêu của anh và Vân trong năm năm, anh yêu nó hơn bởi vì sự hiện diện của Vân làm nó vui tươi đầm ấm. Anh nhắm mắt lại như hồi tưởng, như để khắc ghi căn phòng và hình ảnh chị rồi anh quyết định, một quả quyết định bất hủ:
- Không, chính anh sẽ đi! Hai người cứ ở lại đây!
Lần này cả Lân và Vân đều kinh ngạc, Lân vẫn đứng ngay cửa, nhướng mắt nhìn.
Đần nhấn mạnh, như để cả hai tin vào quyết định của anh:
- Anh không thể chịu nổi khi biết em phải sống trong cái ổ chuột đó! Đây là nhà anh, nhưng cũng là nhà của em! Em từng sống thoải mái ở đây, và ít ra là không thiếu thốn lắm! Anh sẽ mang theo ít tiền trong tài khoản, còn tiền mặt trong nhà là của em....Tạm biệt, em yêu. Anh cảm ơn về tất cả hạnh phúc em đã mang lại cho anh trong quá khứ.
Vãi đái chưa hả các anh chị! Yêu thế mới là thánh chứ! Nhường mẹ cơ ngơi cho vợ và nhân tình của vợ, thì quả là bất hủ.
Điều đó nói lên, Đần yêu vợ đến chứng nào.
Rốt cuộc, Vân có hồi tâm chuyển ý không, và Lân, gã họa sĩ khốn kiếp kia cư xử ra sao, xem hồi sau sẽ rõ, đéo gì lắm nữa!
Ảnh Đần và Vân thời mặn nồng âu yếm ( chôm trên mạng)
No photo description available.
All reactions:
529
46 comments
Like
Comment
Share

No comments:

Post a Comment