VỀ NỮ QUYỀN!
Trong bộ phim lịch sử dài tập “ Spartacus” của truyền hình Mẽo quốc miêu tả thời kỳ chiếm hĩu nô lệ La Mã cổ đại, có cảnh ông chủ Batiatus – chủ lò huấn luyện đấu sĩ – khi về nhà, lội xuống bể tắm. Phục vụ trong bề tắm là một bầy nô lệ nữ, tất nhiên toàn ở truồng. Ông chủ cũng cởi truồng và bỗng lên cơn nứng, ông tóm luôn một nàng nô lệ xinh đẹp, bắt chổng mông cho ông chịch. Chịnh xong, ông vỗ tay đánh bét vào mông nàng nô lệ:
Cảnh phim chân thật và sinh động đến mức người xem là tôi rực mẹ cả người.
Đó là thời mà nộ lệ đồng nghĩa là tài sản. Người chủ có quyền mua bán tài sản, sử dụng tài sản theo ý mình.
Thời kỳ chiếm hữu nô lệ kéo dài tới thế kỷ 19, và được chấm dứt bởi cuộc nội chiến Nam – Bắc mỹ.
Ngày nay, về hình thức thì không còn chế độ nô lệ nữa. Thế giới bình đẳng, tự do và bác ái. Tuy nhiên, thân phận người phụ nữ, đặc biệt phụ nữ á đông, có vẻ chưa bao giờ có được tự do bình đẳng. Họ vẫn là nô lệ bằng cách này hay cách khác, và có thể họ biết điều đó hoặc không.
Nô lệ, ấy là khi con người bị cư xử như đồ vật, hoặc tự biến mình thành đồ vật.
Chuyện ồn ào ở báo tuổi trẻ vừa qua, tôi nghĩ có ở khắp nơi. Gái đẹp chỉ để những kẻ có quyền lực vỗ mông, bóp vú và điều đáng buồn là, nhiều cô gái tự nguyện làm đồ vật, thậm chí hài lòng vì điều đó.
Đặc biệt sau khi lấy chồng. Phụ nữ thì phải nữ công, nội trợ, chăm sóc con cái, rồi thì chồng thèm phịch là đè ra lúc nào phải chiều lúc ấy.
Tôi hỏi một cô bạn, rằng nếu em đang xem phim, tự dưng chồng cứ tốc váy lên rồi tống khoai vào đít, em làm thế nào? Nàng bảo, thì em chiều luôn! Nhưng em đang xem phim cơ mà? Xem phim thì xem phim chứ, chồng mình đòi thì mình phải chiều, mình là vợ cơ mà!
Vậy là vợ được định nghĩa là người đẻ con, người nuôi con, người để chịch lúc chồng muốn chịch. Có hơn gì cái xe máy, hay cái ô tô của anh ta không?
Cô nàng bảo, anh so sánh thế nào ấy chứ, chồng em chiều em, ngày nghỉ nào cũng đưa em đi mua sắm, thậm chí chải đầu, xoa lưng cho em....
A ha ha... thế các em đã nhìn thấy nó lau xe, rửa xe, vuốt ve cái xe của nó âu yếm thế nào chưa? Thậm chí nó mua đồ trang điểm cho xe tốn hơn mua đồ cho em đấy nhé! Đồ đần! Em là thứ đồ vật và em gặp may vì thằng dùng đồ biết bảo dưỡng để cho đồ được bền thôi!
Đồ vật vẫn là đồ vật nhé!
2 – Simone de Beauvoir , nữ triết gia hiện sinh, người tình của Jean Paul Satre, được xem là thủ lĩnh về tư tưởng nữ quyền Châu Âu, tuyên bố rằng, xưa nay, phụ nữ luôn được định nghĩa bởi đàn ông, nhưng đã đến lúc, người phụ nữ phải TỰ ĐỊNH NGHĨA chính mình.
Những khái niệm mà người ta gán cho phụ nữ như là phụ nữ thì phải NỮ TÍNH.
He he... nữ tính là cái quái gì vậy?
Là một lô những tiêu chí do đàn ông đặt ra!
Phụ nữ hay đàn ông, hay con người nói chung, xuất phát điểm cũng như tờ giấy trắng. Họ sẽ TRỞ THÀNH CÁI GÌ là do họ tự vẽ nên.
Thường thì phụ nữ tưởng rằng mình TỰ VẼ chân dung mình, nhưng thật ra luôn VẼ theo cách mà đàn ông áp đặt. Họ sợ đàn ông không xem họ là phụ nữ!
Vậy làm thế nào để người phụ nữ thật sự TỰ DO? Làm thế nào phụ nữ có thể vẽ nên BẢN CHẤT chính mình, mà không cần phụ thuộc vào ai, đặc biệt là đàn ông?
Thì cũng như đàn ông thôi, người phụ nữ cũng là người, cuộc đời họ cũng là cuộc truy tìm BẢN NGÃ của mình, và quá trình trở lại chính mình – mỗi người một cách – đã vẽ nên con người họ!
Một phụ nữ ngồi bên ly rượu hút điếu xì gà, sẽ là hình ảnh xấu trong con mắt đàn ông, cơ mà kệ mẹ đàn ông chứ!
Nhưng một người phụ nữ không nên CỐ GẮNG ngồi bên ly rượu, hút điếu xì gà chỉ để chứng tỏ rằng ta KỆ MẸ BỌN ĐÀN ÔNG.
Hình ảnh đó chỉ có giá trị tự do, khi nó đích thực là đòi hỏi của Bản Ngã chứ không phải là sự a dua.
Bà Simone de Beauvoir đã tự vẽ BẢN CHẤT của bà ấy, theo cách bà ấy muốn, và bà ấy cho rằng nó phù hợp với BẢN NGÃ của bà ấy, chứ chả phụ thuộc vào ai, bà ấy là tự do. Bà ấy có ba người tình và đều đắm đuối như nhau, thứ nhất là Jean Paul Satre, triết gia lừng danh, biểu tượng của trí thức Pháp và châu Âu thời đầu thế kỷ 20, sau này, khi hai người qua đời, mộ họ đặt cạnh nhau trong nghĩa trang danh nhân Pháp ở Pari. Người thứ hai là nhà văn mỹ da đen cũng rất nổi tiếng tên gì tôi quên mẹ, và một mối tình đồng giới cũng rất mãnh liệt...
Bà có câu nói nổi tiếng “ Người ta sinh ra không phải đã là đàn bà, mà con người biến thành đàn bà”
Đàn bà ở đây là theo nghĩa triết học, được coi là thứ phụ, thứ yếu bên cạnh đàn ông. Như trên đã nói, con người sinh ra chỉ là tờ giấy trắng, viết lên đó cái gì là do mình và TRỞ THÀNH GÌ cũng do mình. Cuộc đời bà đã trở thành thứ bà muốn và đặc biệt không bao giờ là thứ phụ của đàn ông.
Jean Paul Satre vĩ đại đến thế, muốn cưới bà, mà bà cũng đếch thèm cưới he he cơ mà hai người yêu nhau đắm đuối đến chết và điều kỳ diệu này không ngăn bà yêu người khác, kể cả đồng giới.
Ngày nay, có nhiều phụ nữ đáng khen, họ biết lựa chọn, biết tìm ra bản ngã đích thực của mình, và tự vẽ nên số phận của mình mà chả phải trở thành phần phụ của ai cả. Họ có thể có gia đình hạnh phúc, hoặc họ chỉ cần một mình, điều ấy hoàn toàn do họ quyết định.
Đa số còn lại luôn gào lên : PHỤ NỮ HƠN NHAU Ở TẤM CHỒNG.
Hoặc LÀM ĐẸP ĐỂ CHỒNG YÊU.
He he... đời các cô rồi sẽ chỉ là thứ đồ vật thôi, mà đồ vật thì dùng cũ phải thay, hoặc bán, hoặc đồi, lúc ấy bảo sao lũ đàn ông khốn nạn!
Là các cô tự lựa chọn số phân của mình thôi mà!
Kỳ sau: Về Nam Quyền!
All reactions:
12912942
7
Like
Comment
Share

No comments:
Post a Comment