BÙI GIÁNG THI SĨ
1 – Người ta nhận định cụ Bùi Giáng là nhà thơ thiên tài đồng thời cũng là nhà thơ điên. Tôi đồng ý với cả hai và còn muốn góp ý thêm, rằng cụ còn là nhà thơ của những bài thơ hay. Điên và Thiên tài thì dứt khoát tôi không thể chạm tới vì tôi không phải thiên tài, cũng chẳng điên.
Tương tự, với quả trước tác triết học “ Martin Heidegger và tư tưởng hiện đại”, Bùi thi sĩ biên trong cả ba trạng thái: Điên – Thiên Tài – Minh Triết, thì cái phần Minh Triết tôi có thể hiểu được, còn phần Điên và Thiên Tài thì tôi chịu. Rất tiếc, cuốn sách dày cả gang tay, nặng đến 2 cân ký lô, chiếm đến 2/3 là Điên và Thiên Tài, bởi vậy tôi hầu như bó tay, không sao tiếp nhận nổi.
Cụ viết về hiện sinh, về bản thể luận mà cụ cứ nhảy lung tung beng giữa Thúy Kiều, Marilyn Monroe và ... Thẩm Thúy Hằng, thì làm sao tôi theo được cụ!
2 – Về thơ thì tập “ Mưa Nguồn” có nhiều bài bất hủ. Thơ cụ nói về “ánh mắt” “nụ cười” và đặc biệt là “bàn chân” gái đẹp thì thôi rồi lượm ơi, đúng là tuyệt tác!
Ví dụ:
“ Bàn chân em đẹp hãy dừng đây
Suối chảy bờ quanh mượt cỏ dày...”
Hay:
“ Thơ còn ở lại dưới chân em?
Cùng với giòng đi có trở về”
Hoặc:
“Em có nụ cười buồn buồn môi mọng
Em có làn mi khép lá cây rung
Em có đôi mắt như sầu xanh soi bóng
Hồ gương ơi! sao sóng lục vô chừng!”
Vân vân...
3 – Trong tập “ Mưa nguồn 3” có quả “ Ly Tao 1”, tôi đọc thời 1994, đọc phát nhớ luôn, thuộc luôn, he he....
Với tôi, đây là một kiệt tác vì nó hay kinh hoàng. Mời các bạn thưởng lãm, rồi tự cảm nhận, rồi tự trả lời “ Bàn chân bước nghe một lần sóng dậy” là bàn chân nào, và “ Một nụ cười thế giới sẽ chia đôi” là nụ cười của ai, vậy trời ôi!
Ly Tao 1:
“Bàn chân bước nghe một lần sóng dậy
Sắc khuynh thành một thuở động binh đao
Người lên ngựa ngoảnh đầu về có thấy
Bờ xa bay tuyết bạch phủ sương đào.
Vì mong đợi ngày về xuân hối hả
Ở bên mành thỏ lặn bóng ngàn dâu
Sầu lục thúy sầu thu sen thủy tạ
Mộng hoa đầu trong nước ngập theo nhau
Vì con mắt một lần kia đã ngó
Giữa nhân gian bủa dựng một màu trời
Đài vũ trụ hồn chiêm bao rạng tỏ
Một nụ cười thế giới sẽ chia đôi
Giòng nước bạc giòng sông trôi theo dõi
Cuối chân trời hình bóng một chân mây
Đời xiêu đổ nguồn xưa anh trở lại
Giữa hư vô em giữ nhé chừng này.
4 – Trời lành lạnh, ôm cặp chân nuột nà như này và lại nhớ thơ cụ Bùi Giáng
P/ S: Nhân tiện, đây là cặp chân của thi ca, mấy bà vợ cũ dù rất xinh đẹp của tôi, chớ có nhận vơ
No comments:
Post a Comment