Breaking

1 / 3
Caption Text
2 / 3
Caption Two
3 / 3
Caption Three

Wednesday, November 29, 2023

Bi kịch của thằng người.

 Bi kịch của thằng người.

Đức Phật triết gia từ bi bảo rằng “ Sinh ra trên đời là khổ”
Tôi bảo, sinh ra chưa khổ đâu, đừng lo lắng!
Khi ta còn ôm vú mẹ và mút sữa mẹ như một bản năng thiên nhiên trời đất, ta và vú mẹ còn liền một khối, còn là MỘT , ta chính là vũ trụ, thì ta chưa khổ.
Ta bắt đầu khổ khi miệng ta rời vú mẹ, ngón tay ta chỉ vào đầu vú thâm thâm và thắc mắc “ Đây là cái gì”
Ấy là khi ta bắt đầu có ý thức về thế giới xung quanh và ý thức về mình. Hành trình khám phá cũng bắt đầu, và bi kịch cũng bắt đầu. Khi đó, KHỔ cũng bắt đầu.
Heghen già hói diễn đạt rất hay về sự tha hóa của tinh thần tuyệt đối. Tinh thần thủa ban đầu như giấy trắng vậy, rồi thì kiến thức, sự hiểu biết, sự nhận thức lấn chiếm dần trang giấy đó, khiến nó không còn trắng nữa, nó bắt đầu THA HÓA.
Và từ đó mới có Tồn Tại.
“ Tồn tại là sự tha hóa của tinh thần tuyệt đối”
Ta bắt đầu ý thức về mình, ta mới bắt đầu tồn tại. Và tồn tại là bi kịch.
Nhưng cái Ý thức phân biệt mình và thế giới, chính là nhận thức Nhị Nguyên : Ta và Nó. Từ đó, con người bắt đầu tìm hiểu chính mình và tìm hiểu thế giới xung quanh. Quá trình tìm hiểu đồng thời là quá trình chinh phục và tàn phá.
Ta tàn phá thế giới, ta tàn phá lẫn nhau!
Ta hủy hoại thiên nhiên, và hủy hoại lẫn nhau vì cái ý thức TA và NÓ.
Nhờ nhận thức, chúng bắt đầu đặt định, cái này tốt, cái kia xấu, cái này đúng, cái kia sai, chủ nghĩa này chân chính, chủ nghĩa kia phản động, nghĩa là đủ thứ hamlon sinh ra nhờ Ý THỨC và KIẾN THỨC và rồi chúng ta lao vào cuộc tàn sát bất tận...
Anh Dang Than từng phán, sự u tối của con người chính là đâm vào “ đống rác tri thức”, và chính đống rác đó hủy hoại con người.
Cơ mà, con người lại không thể tồn tại nếu không đâm vào “đống rác hôi thối đó”, cho nên nó mới là bi kịch.
Xét cho cùng, tồn tại đồng thời là hủy diệt!
Tuy nhiên, các bậc hiền triết thì cố tránh sự hôi thối đó, họ vượt ra ngoài sự tối tăm của kiến thức và ý thức nhị nguyên!
Họ biết rằng vũ trụ này từng tồn tại nhất nguyên, hàng tỷ tỷ năm rồi, trước khi có con người và Ý thức của nó, và vũ trụ còn tồn tại nhiều triệu năm nữa, sau khi giống người và Ý thức của nó mất đi.
Bởi vậy, họ sẽ vượt qua đống rác nhị nguyên, để trở về với nhất nguyên, bản nguyên vũ trụ, với Hồn Nhiên, hay Phạc nhiên gì đó...
Tiếc rằng, chỉ vài người hiểu điều đó, và họ cũng chỉ hiểu khi đã già hói răng rụng,
Cho nên bài thơ sau đây của một cô gái trẻ tuổi chưa đến 30 khiến tôi ngạc nhiên vô cùng. Đây là thứ thơ của bậc minh triết rồi.
"GÁI LỬNG" 37
Á n h s á n g l à m e m đ a u
anh ơi
ánh sáng làm em đau
bởi em
đã quen đèn mờ
cho em mơ
mộng mãi
trước ánh sáng đầy duy lí
da em phồng rộp lên
đầu óc em căng buốt
anh à
em sẽ không bao giờ đến Paris
em sẽ nguyền rủa các nhà khai sáng
em sẽ không dạng háng
ở xứ mặt trời mọc
em không cho anh đóng cọc
nếu mày râu anh chỉn chu
thế gian này
cứ vẽ chuyện chia bôi
bên đúng bên sai
phe tả phe hữu
nên vô cùng bẩn thỉu hôi thối
cụ thể như người ta chia thành toa lét nam và toa lét nữ
ôi giá như
người ta nam nữ chung nhau toa lét từ ngàn xưa
thì đây sẽ thành nơi sạch sẽ thơm tho
nhất
mọi người sẽ đến toa lét
như trẩy hội
nào mình cùng đi toa lét
rồi mình cùng...
ai ai cũng thanh lịch nhẹ nhàng tươi đẹp
mọi quảng trường và thánh địa
sẽ vắng tanh
các lãnh tụ sẽ hết chỗ
lanh chanh
và loài người sẽ vĩnh viễn thoát khỏi
chiến tranh
những toa lét công cộng sẽ ngày càng rộng
cho đến khi nó chứa cả huyện người
trai gái sẽ đến đây hẹn hò
cùng đi toa lét mà cả ngày không thấy ra
hàng quà vặt, sòng bài, quán ăn đêm mọc lên
sẽ có người ở trong toa lét cả tháng không muốn về
a ha
sẽ có sự tiến hóa
có những chàng trai dái càng ngày càng dài ra
lặng lẽ đi thám hiểm khắp huyện như những con rắn
có những cô gái ngày hành kinh không còn tanh tưởi
lồn tươi như hoa hướng dương
ôi
thế giới đèn mờ
sao thật dễ thương
còn anh
sao chưa thành Hậu Nghệ
bắn rụng hết những mặt trời duy lí
anh ơi
ánh sáng làm em đau
(quả cau)
-- Hạ Thị ( Gái Lửng)
All reactions:
139
23
12
Like
Comment
Share

No comments:

Post a Comment